*Hoàn vũ:
Thiên hạ, hoặc Dưới vòm trời, tóm lại chỉ một khu cai trị lớn
Tóc đỏ ở căn cứ nhìn thấy Lăng Tiêu đi lên, biểu tình trên mặt
lập tức trở nên thực cổ quái. Cậu cố gắng nhịn, một lát sau nhịn không được
xoay mặt qua một bên, nhưng dù là như vậy vẫn rất khó chịu nổi, cuối cùng giấu
đầu hở đuôi vùi đầu vào sau lưng Băng Xán, vậy thì Lăng Tiêu sẽ không nhìn được
mặt cậu.
Đây đại khái là nghi thức trao quân hàm Nguyên soái đơn sơ nhất
trong lịch sử Thiên Túc, Phục Nghiêu trịnh trọng từ tay Đại Tuyền tiếp nhận
lệnh ủy nhiệm, vị trí của hắn lúc này không phải là lễ đường quân bộ trang
nghiêm túc mục, mà là cảnh hoang tàn khắp nơi tường đổ.
Một khắc Lăng Tiêu cảm nhận được làn da bị chọc thủng đó, theo
bản năng đẩy ngực về phía trước, không giống như đang tránh né, ngược lại như
chủ động nghênh hợp.
* Bàn
nhược: Nghĩa là Bát nhã, sự thông thái, trí tuệ
Sân sau giáo đường nhỏ thật hiếm thấy tụ tập rất nhiều người,
chỗ Doanh Phong từng chôn hạt đào xuống, xa cách thật nhiều năm như vậy, mới
mọc được một gốc cây nhỏ cao chừng một thước, nhiều năm qua Doanh Phong vẫn
luôn tìm kiếm tư liệu có liên quan tới nó, nhưng thủy chung không thu hoạch
được gì.
Hai
người cửu biệt trùng phùng, một người cười toe toét, một kẻ mím chặt môi, biểu
tình trên mặt hình thành tương phản rõ rệt. Tầm mắt Doanh Phong không ngừng qua
lại giữa hai mắt Lăng Tiêu, muốn phán đoán Lăng Tiêu này đến cùng có phải là
thật không, hay là cũng như dĩ vãng, chỉ là một ảo cảnh trong giấc mộng của
anh.
Ngay cả Doanh Phong là Cô Tinh chuyển thế tình cảm không hoàn
chỉnh, cũng cảm nhận được mất mát từ sâu trong linh hồn, như thể một chỗ nào đó
mà mình thuộc về đột nhiên biến mất, rõ ràng dưới chân là đất đai của mình, lại
sản sinh cảm giác phiêu bạt mãnh liệt.
Doanh Phong từ trong mộng bừng tỉnh, đây đã không biết là lần
thứ mấy anh mơ thấy Lăng Tiêu cứu mình trong trận nổ, từ khi anh thông qua Tư
niệm thạch phỏng đoán Lăng Tiêu còn sống tới nay, liền thường xuyên có cùng một
giấc mộng, mức độ rõ ràng của nó, khiến anh vô cùng tin tưởng chuyện phát sinh
ngày đó không phải ảo giác —— là Lăng Tiêu nhảy qua kẽ hở thời không cứu nguy
cho anh lúc sắp chết, điều này mới có thể giải thích vì sao lúc ấy anh thấy màu
mắt Lăng Tiêu không giống trước.