Lăng Viễn nhè nhẹ thở dài, lắc
lắc đầu, đi đến xưởng đóng tàu trên đảo Thiên Đường tìm tư vấn một phen, một
bên lên mạng tìm đọc tư liệu, thỉnh thoảng còn ghi chú lại.
ID thuyền trong game là duy nhất, cho dù thuyền đã chìm thì
những thuyền khác cũng không thể lấy tên giống vậy, tàu Titanic cũng giống như
cái tên bi kịch của nó vĩnh viễn chìm nơi sâu nhất giữa biển lớn.
Đi tới đi lui năm chuyến, rốt cục cũng thanh lý xong cái danh
sách hàng trong tay, Lăng Viễn lại đặt một đơn hàng ba ngàn cây mía tại đảo Khả
Nhân nữa, rồi chờ hệ thống chậm rãi nhét đầy.
“A, đáng chết......” Trơ mắt
nhìn chiếc thuyền buồm chứa đầy mía của mình lần thứ ba bị cùng một chiếc
thuyền hải tặc chặn lại, dù là một người rất ít phát giận như Lăng Viễn cũng
nhịn không được oán hận một tiếng.
Một người lẳng lặng đẩy xe lăn đi trên hành lang bệnh viện, người
ngồi trên xe lăn đang đắp một tấm chăn mỏng tới ngang hông, che phần chi dưới
lại kín kín kẽ kẽ, làm cho không người nào biết được bên dưới tấm chăn mỏng kia
che giấu những thứ gì.
Kỳ Đông cùng Lăng Đạo Hi chơi trên biển ước chừng hai ngày một
đêm mới lên đường trở về, họ lái xe chạy trên đường núi, một bên là vách đá
dựng đứng, một bên là triền núi, dưới sườn núi cây cối rậm rạp, phóng mắt nhìn
một dải xanh tươi, phong cảnh rất xinh đẹp.