Quân độc lập Hoàng Túc bị cường thế trấn áp, các thế lực phản
động lợi dụng thời cơ khác thấy thế cũng ngừng chiến tranh, Thiên Túc vượt qua
một đoạn thời gian bình thản vô ưu vô lự.
*Cốc vũ:
Một trong 24 tiết trong 1 năm, vào khoảng 19, 20 hay 21 tháng 4.
Lăng Tiêu mơ thấy Tiểu Hôi đè trên người cậu, còn hồng hộc phả
khí vào mặt, quấy phá khiến cậu thật ngứa, theo bản năng vươn tay ngăn trở cái mõm
dài của nó.
Một mạt hoàng sắc quen thuộc từ chân trời tiến đến, trên không
trung xoay một vòng, đáp xuống đất, từ Ly phi sa nhảy ra hai người, khẩn trương
chạy về phía Doanh Phong.
"Doanh Phong!" Vũ Tập thấy anh còn sống, thở phào nhẹ
nhõm, “Từ lúc tin tức phát ra, tôi liền biết ngay anh không có việc gì."
Lăng Tiêu từ lúc vừa rồi liền không nói một lời ngồi trước ti
vi, trên màn ảnh phát lặp đi lặp lại sự kiện quân độc lập Hoàng Túc đánh lén
lần này, hệ gene đặc thù của người Thiên Túc luôn luôn là đối tượng địch nhân
mơ ước, đối với người có loại ý đồ này, quân đội chưa bao giờ nương tay, huống
chi đây là lần đầu tiên có người dám can đảm động thủ trên đất Thiên Túc, đây
không thể nghi ngờ là một loại khiêu khích trắng trợn.
Vị quan quân không được hoan nghênh lần trước lại tới, lần này
còn mang theo một người lạ, ánh mắt người lạ đó nhìn Lăng Tiêu cũng rất kỳ
quái, thật giống như thiếu cậu một số tiền lớn.