Người đại diện vọt vào phòng bệnh, chuyện hắn lo lắng nhất vẫn
là đã xảy ra, trên giường bệnh sớm đã không còn thân ảnh Lăng Lang, chăn còn bày
trên giường chưa xếp, hiển nhiên chủ nhân của nó đi rất vội vàng.
Bị Phong Hạo đánh ngã, Lăng Lang trong đầu trống rỗng, Phong Hạo
trước đó một giây còn ôn nhu như nước, mà giờ trong đáy mắt hoàn toàn không có
ý cười, tiến lên túm áo Lăng Lang xách anh lên, lại đấm hai đấm vào bụng.
Chuyện ngoài ý muốn xảy ra đột ngột khiến Lăng Lang căn bản
không cảm nhận được đau đớn, anh không thể nào tin được Phong Hạo sẽ có biến
chuyển lớn đến thế, đôi mắt trừng lớn tràn ngập không thể tin nổi.
Lăng Lang mơ mơ màng màng ngủ, bên tai như luôn có tiếng chông
đồng vang vang. Phong Hạo làm đúng như lời hắn khiến anh hai ngày không thể
xuống giường, tiếng chuông ngân không ngừng, ban đầu là trong hiện thực, sau đó
lại trong mơ, đến cuối cùng ngay cả anh cũng không phân biệt được là mơ hay
thực.
Cùng viện trưởng hàn huyên một chút, hai người mới từ tòa nhà
học viện đi ra, trong lòng Lăng Lang vẫn luôn nghi hoặc phỏng đoán, giờ mới có
cơ hội hỏi ra miệng.
“Vừa rồi viện trưởng nói cậu thôi học… Là xảy ra chuyện gì?”
Phong Hạo từ chối cho ý kiến cười cười, "Chính là chuyện
anh nghe được thôi.”
Lăng Lang chỉ cảm thấy một cỗ xung lượng từ sau lưng truyền đến,
người đó mất cân bằng liều lĩnh bắt lấy thứ tay có thể chạm đến như cọng rơm
cứu mạng sau đó dùng sức kéo xuống một cái.
Đắc thủ! Trong lòng chó săn vừa toát ra hai chữ kia, đã bị một
lực rất lớn lôi về sau, hai người bảo an mỗi bên một người kềm chặt cánh tay
hắn, đem hắn từ trên người Lăng Lang lột xuống, trong tay còn nắm thật chặt
khăn quàng cổ của Phong Hạo.
Trong xe “bảo mẫu” người đại diện một lát ngó ngó bên này, một
lát lại nhìn nhìn bên kia, Lăng Lang đang nhắm mắt dưỡng thần, Phong Hạo bên
cạnh anh câu được câu chăng lật tạp chí trong tay, hai người đều vô cùng bình
tĩnh, một chút cũng không có trạng thái nên có của người vừa tiêu thất mấy
tháng khỏi tầm nhìn công chúng nay trở lại nhậm chức.