Lăng Viễn không biết màn hình
tối đen bao lâu, khi ánh sáng lại lần nữa khôi phục, bản thân đã ở một địa
phương xa lạ, Tát Cổ Tư đang đứng trước mặt cậu, dùng một loại ánh mắt phức tạp
nhìn cậu.
Ân Tử Kiệt co gối rúc trong sô
pha rộng rãi mềm mại, vẻ mặt hưng phấn gõ bàn phím, nghe có người gõ cửa, không
cần nghĩ ngợi hô một tiếng ‘vào đi’. Người tới đẩy cửa ra, chỉ thấy trong phòng
khắp nơi tối đen, chỉ có màn hình hiển thị tản ra ánh sáng mỏng manh, chiếu lên
gương mặt người trước mắt.
Thời gian rất nhanh đến thứ ba,
tin tức Cướp biển vùng Caribbean tuyên chiến với Thiên Đường vẫn khiến rất
nhiều người chấn động, nhưng chính như Tư Lạc kỳ vọng, hải quân Thiên Đường với
Lăng Tiêu đứng đầu đối việc này hoàn toàn duy trì thái độ không phản đối, rộng
mở đường bờ biển nghênh đón đội thuyền Caribbean tiến trú, mà vua hải tặc hiếu
chiến Tát Cổ Tư cũng hoàn toàn không biểu hiện gì, điều này làm cho một vài
đoàn hải tặc muốn nhân lúc cháy nhà đi hôi của cũng do dự không tiến.
Mấy ngày kế tiếp, Lý Vân Đình
đều không đến, nghe nói tạm thời có án tử, không thể nào phân thân. Đồng sự của
Lý Vân Đình thay phiên vào thăm vào giờ cơm chiều, mỗi lần đều mang đến bữa tối
tình yêu cho Lăng Viễn. Tuy Lăng Viễn năm lần bảy lượt tỏ vẻ không cần như thế, nhưng mọi người
nói đây là Lý đội đặc biệt quan tâm, bọn họ chỉ phụng mệnh hành sự mà thôi.
Mấy ngày nay của Lăng Viễn trôi
qua thật sự không tốt, Lý Vân Đình gần như ngày nào cũng phải gọi điện thoại
đến quấy rối cậu, cậu không tiếp đối phương liền gọi liên tục, còn ám chỉ rất
rõ ràng cho dù cậu đổi số anh ta cũng sẽ điều tra ra, khiến Lăng Viễn quăng ý
niệm này khỏi đầu trước khi quá muộn.
Robinson và Sinbad hai người
trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Lăng Viễn, làm sao cũng không nghĩ tới được đại cổ
đông ẩn tàng lâu như vậy cư nhiên là vua hải tặc tiếng tăm lừng lẫy của hải vực
Kim Cương, tuy trước đó Sinbad đã từng hoài nghi khoản tiền đó có mờ ám, nhưng
chưa bao giờ nghĩ theo chiều hướng này.