18,
Chương 18 – Ngươi cố ý!
Bình thường Lê Tư Đặc tuy thường xuyên giận dỗi, nhưng cùng lắm
cũng chỉ là quăng đồ này nọ, dỗ ngọt vài câu thì tốt rồi, nhưng lần này tình
huống dường như không giống, hôm đó sau khi yến hội kết thúc, Tây Mặc vừa mới
triệt tiêu phong ấn trên người Lê Tư Đặc, y lập tức tạo một cái kết giới đem
mình vây lại, sau đó bắt đầu ở bên trong sinh hờn dỗi.
"Ách..." Tây Mặc ngồi xổm bên ngoài kết giới nhìn y,
"Giận thật à?"
Lê Tư Đặc không kiên nhẫn cau mày, tay trái búng một cái, lại
thêm một tầng kết giới - cách âm quanh mình.
Tây Mặc rất bất đắc dĩ, chỉ đành dùng ma pháp đem Lê Tư Đặc
chuyển lên giường, để y ngủ thoải mái một chút.
Tuy nói Freddy tại Ma giới có ma lực cường đại, nhưng hắn cũng
không dám cưỡng ép triệt tiêu kết giới quanh người Lê Tư Đặc, một là vì bản
thân mình không biết ma pháp Huyết tộc, sợ làm bị thương em ấy, hai là sợ Lê Tư
Đặc ương ngạnh sẽ càng thêm tức giận, vì vậy cả ngày sầu mi khổ kiểm, nhìn Lê
Tư Đặc ngủ say mà than thở.
Ma giới ban đêm rất lạnh, lại không quá tối, trên trời lập lòe
lục mang tinh (sao sáu
cánh), trong không khí còn không ngừng dấy lên từng đốm từng đốm lửa
hoặc xanh biếc hoặc vàng, sáng long lanh hệt như bảo thạch.
Freddy ngồi trên sân thượng tầng cao nhất, nhìn lên trời xem
tiểu ác ma bay tới bay lui chơi đùa ngẩn người.
"Thẳng thắn mà nói, ngươi chọn cái chỗ này quả thực hỏng
bét rồi." Tây Mặc đi đến trước mặt hắn, “Trên đất thì đầy sỏi, hơn nữa
bên hồ cách đây không xa còn có đôi vu nữ* song sinh đang ân ái, nếu để cho Lê
Tư Đặc biết, hắn nhất định móc mắt ngươi ra.”
*Vu nữ: Nữ
pháp sư
"Đã sáu ngày rồi." Freddy ảo não đập đầu, "Em
ấy quá bảy ngày không hút máu sẽ đói rồi chóng mặt, nhưng em ấy cứ khăng khăng
không chịu mở ra kết giới để ta vào.”
“Đổi lại là ta bị lừa đi kết hôn, cũng sẽ rất giận.” Tây Mặc
thõng tay, “Chí ít ngươi cũng phải cho hắn chút chuẩn bị tâm lý chứ."
"Ta cho rằng tối đa em ấy cũng chỉ như trước đây cắn ta vài
cái.” Freddy rất uể oải.
Một con dơi vàng xếp cánh dừng trên vai Tây Mặc, miệng ngậm một
phong thư.
“Lại là tin tức của cái tên nhân loại kia?” Freddy hỏi hắn,
"Ngươi đến cùng tại sao lại để cho cậu ta đến Ma giới?"
"Bởi vì chơi vui." Tây Mặc phấn chấn mở giấy viết
thư.
“Đừng có trả lời cho có lệ vậy!” Freddy bất mãn.
Tây Mặc không đếm xỉa tới hắn, xem xong nội dung trong thư, có
chút đau đầu xoa xoa chân mày.
Có lẽ mình nên ra gặp mặt cậu ấy? Cứ tiếp tục nháo như vầy nữa,
toàn bộ Ma giới đều sẽ bị cậu ấy quậy cho long trời lở đất.
Lâm Cảnh đến Ma giới không được mười ngày, đã mang đại danh ôn
thần, lúc mới đầu có vài ác ma uống say mắt lờ mờ sờ soạng eo cậu ta một cái,
kết quả bị một lớn một nhỏ hai chó tử thần đuổi khắp phố, ngay cả quần cũng bị
táp thủng, trở thành đầu đề trên Địa ngục tiểu báo số ra cùng ngày; về sau có
nữ vu đến gần Lâm Cảnh quăng mấy cái mị nhãn, ngày hôm sau nữ vu đó bị người ta
phong ấn hết mọi vu thuật, cuối cùng luân lạc tới quán rượu múa tươi mát, càng
kỳ quái hơn chính là có một lần Lâm Cảnh đang đi trên đường, có một hỏa tinh
linh không biết sống chết lái một chiếc xe ngựa tàng hình muốn đánh bay cậu,
kết quả bánh xe còn chưa kịp đụng vào Lâm Cảnh, hai con ngựa kéo xe đã kêu thảm
biến thành tro, kéo theo toàn bộ xe ngựa đều bị tiêu thất hơn phân nửa, tinh
linh tự nhiên cũng chết theo, mọi người lúc này mới kịp phản ứng, trên người
nhân loại không biết từ nơi nào xuất hiện này, đã được ma pháp cường đại hạ kết
giới, tất cả những người mưu toan tổn thương cậu ta, kết cục đều chết rất khó
coi.
Không thể trêu vào, vẫn có thể trốn a, vì vậy Lâm Cảnh đến đâu,
người chung quanh đó đều lập tức rời đi, có thể xa bao nhiêu thì cách xa bấy
nhiêu, sợ bị liên lụy.
Một lần nọ, Lâm Cảnh đi vào một tiệm pizza trong một khu phố náo
nhiệt đã kín hết chỗ, ba giây sau, toàn bộ người trong tiệm biến mất vô tung vô
ảnh.
Lâm Cảnh sửng sốt ba giây, sau đó vén tay áo lên, cầm cái búa vọt
tới trước quầy thùng thùng loảng xoảng đập một trận, nện xong rồi mang theo hai
chó tử thần nghênh ngang rời đi.
Một giờ sau, chủ tiệm pizza đáng thương mới dám bò từ dưới quầy
ra, run rẩy viết thư cho Ban tuần tra ác ma, báo cáo lại thảm án phát sinh giữa
ban ngày ban mặt, còn trong mục thống kê tổn thất lén thêm vào một số 0.
Từ sau hôm đó, Lâm Cảnh bắt đầu điên cuồng khiêu khích gây
chuyện, hôm nay lúc đi nhà hàng ăn cơm thì cào trầy tấm ảnh chụp chung của chủ
tiệm cùng Ma Vương, ngày mai lúc uống rượu đá đổ nguyên cái tủ rượu, sau đó còn
sai chó tử thần cắn rách váy của vu nữ mỹ mạo nào đó, tóm lại đem toàn bộ
chuyện xấu mình có thể nghĩ ra làm hết.
Toàn bộ Ma giới tiếng oán than dậy đất, nhao nhao viết thư cho
Ma Vương, mãnh liệt yêu cầu đem “Nhân loại so với cha sứ còn khiến người ta
thấy ghét hơn” này trục xuất.
Rốt cục có một lần, ngay lúc Lâm Cảnh cầm bật lửa ý đồ thiêu hủy
một cái hầm rượu, đột nhiên bị một cỗ cuồng phong cuốn cho không mở nổi mắt,
lần nữa trợn mắt, đã ở trong phòng khách sạn, bên cửa sổ đứng đấy một người, y
phục đen tóc đen, tay trái đeo chiếc nhẫn mã não huyết sắc.
"Anh rốt cục chịu xuất hiện?" Lâm Cảnh một chút cũng
không ngoài dự liệu.
“Cậu náo như vậy, còn không phải vì muốn tôi lộ diện?” Tây Mặc
nhìn cậu, “Tìm tôi có chuyện gì?"
“Tôi muốn ra ngoài." Lâm Cảnh không muốn cùng hắn quanh co.
“Chính cậu nhảy xuống đây, sao tôi phải mang cậu lên?” Tây Mặc
buồn cười hỏi.
“Anh!” Lâm Cảnh nổi giận đùng đùng.
Tên khốn này cố ý mà!
"Đừng lo lắng, sẽ có người tới mang cậu ra ngoài.” Tây Mặc
chỉ hướng cửa sổ, chỗ đó lập tức xuất hiện một màn hình, Hàn Dật Phong một thân
bùn đất, trên mặt cũng có vết thương, đang ngồi tựa dưới một gốc cây khô đen,
Đường Đường ngồi xổm một bên, đang giúp anh băng bó vết thương trên đùi.
"Dật Phong?" Lâm Cảnh tức giận, "Anh đã làm gì
anh ấy?”
“Khảo nghiệm một chút mà thôi.” Tây Mặc khiêu mi.
“Đồ khốn!” Lâm Cảnh túm cổ áo của hắn rống lên, "Mau thả
anh ấy!”
"Yên tâm, không ai tổn thương được cậu ta, tôi cũng không
để ai thương tổn cậu ta.” Tây Mặc nhún vai, "Cậu là bạn tốt của cậu ta,
chắc không đến mức không biết thân phận thật sự của cậu ta chứ?”
“Anh biết thân phận Dật Phong?” Lâm Cảnh đầu tiên sửng sốt, sau
đó tựa hồ đoán được điều gì, "Cho nên anh muốn lợi dụng tôi, dụ anh ấy tới
nơi này… Anh đến cùng có mục đích gì?"
“Mặc kệ cậu tin hay không, CX389 rớt xuống nhà cậu là chuyện ngoài
ý muốn, mục đích ban đầu của tôi cũng là đơn thuần muốn cùng cậu lên
giường." Tây Mặc cúi người hôn lên trán cậu, “Bất quá hiện tại, sự tình
hình như ngày càng thú vị, cho nên, kiên nhẫn chờ cậu ta tới cứu cậu đi!”
Lâm Cảnh lạnh lùng cùng Tây Mặc nhìn nhau ba giây, đột nhiên
nhào về phía hắn, nhưng nháy mắt đã bị chế phục.
“Ghét tôi đến thế?” Tây Mặc cau mày, lấy đi con dao găm bằng bạc
trong tay Lâm Cảnh, “Cậu chắc không định dùng thứ đồ chơi này giết tôi đó chứ?
Thật là ngu ngốc đến khả ái.”
"Hỗn đản! Tôi sẽ không bỏ qua cho anh!" Lâm Cảnh bị
vặn cánh tay không nhúc nhích được, vì vậy chỉ có thể chửi ầm lên.
Tây Mặc thở dài, vươn tay điểm điểm lên trán Lâm Cảnh.
Lâm Cảnh trúng ma pháp hôn mê chỉ cảm thấy mí mắt càng ngày càng
nặng, rất nhanh chìm vào mộng.
"Ngủ đi, ngủ đến khi cậu ta đến mới thôi." Tây Mặc đem
Lâm Cảnh đặt lên giường, thiết hạ một kết giới bảo hộ xung quanh cậu.
Cửa bị chậm rãi đẩy ra, từ bên ngoài chui vào một chó tử thần
khổng lồ, miệng ngậm một tiểu bạch cẩu đã bất tỉnh.
“Làm tốt lắm Phillip!” Tây Mặc sờ sờ mõm nó.
Chó bự đi đến bên giường, đem tiểu cẩu đặt vào lòng Lâm Cảnh,
thật cẩn thận đặt nó vào một tư thế nằm sấp thoải mái, sau đó trở lại bên người
Tây Mặc vẫy đuôi.
"Thân vương." Ngoài cửa có tiếng gõ cửa nhỏ, “Freddy
vương tử mời ngài quay về tham gia hội nghị, thương lượng việc có liên quan tới
chiến tranh.”
“Ta đã biết.” Tây Mặc vỗ vỗ đầu chó bự, “Đi thôi Phillip, chúng
ta đi thảo luận một chút, làm sao mới có thể giải quyết những cha sứ chết tiệt
kia.”
Đến đại sảnh hội nghị, bên trong đã đợi hơn mười vị quan lớn Ma
giới, nhưng vì Ma Vương tôn quý còn chưa tới, cho nên mọi người tự giác chia
làm bốn người một tổ, bắt đầu ngậm thuốc lá chơi mạt chược.
Mấy ngàn năm về sau, khi hậu nhân Ma giới mở ra sách sử, sẽ
chứng kiến toàn bộ các tướng lĩnh Ma giới trẻ tuổi trong lúc chờ đợi hội nghị
bắt đầu, thường sẽ dành thời gian nghiên cứu một môn “Nghệ thuật thần bí đến từ
phương Đông”, tràng diện thập phần khiến người ta cảm động, thế nhưng tình
huống thực sự là nhóm tinh anh này thường xuyên vì thua một hai kim tệ trên bàn
mạt chược mà dựng thẳng ngón giữa với nhau, sau đó phun nước bọt, cuối cùng xắn
tay áo đánh nhau, đương nhiên đây hết thảy đều là, ách, cơ mật tối cao, không
một ai biết.
"Ta một chút cũng không muốn thừa nhận bọn họ là toàn bộ
tinh anh Ma giới." Tây Mặc vừa vào cửa đã chứng kiến hai tướng lĩnh đang
đứng trên ghế, văng nước miếng ân cần thăm hỏi mẫu thân đối phương, vì vậy
thống khổ xoa xoa chân mày.
"Nhưng trên thực tế chính là bọn họ.” Freddy vô tình.
"Vẫn còn lo nghĩ vì Lê Tư Đặc?” Tây Mặc ngồi bên cạnh hắn.
“Em ấy rốt cục mở ra một chút kết giới, bất quá chỉ là để người
đưa hai túi máu vào.” Freddy phiền muộn, "Hơn nữa nói ta nếu dám tới gần
sẽ làm thịt ta."
“Hắn cư nhiên thà uống huyết tương đông lạnh cũng không chịu
uống của ngươi?” Tây Mặc thật bất ngờ,
ngược lại vẻ mặt tràn đầy đồng tình vỗ vỗ vai Freddy, “Vậy là ngươi xong
đời rồi, hắn trước kia luôn theo chủ nghĩa hoàn mỹ, chưa bao giờ ăn những thứ
không tươi sốt.”
“Đừng nói nữa.” Freddy nằm sấp lên bàn thở dài.
Một con cú màu đen phi vào trong đại sảnh, vứt xuống một phong
thư rồi bay đi.
Phía dưới các tướng lĩnh thấy nhưng không thể trách, không ai
thèm quan tâm cái phong thư rớt dưới đất kia, cú mèo màu đen là tín sứ đặc biệt
của Ma Vương, cho nên lá thư này nội dung không cần nhìn cũng biết, tuyệt đối
là thông tri Vương có việc tới không được.
"Phụ thân ngươi vì cái gì lại không tới?!” Tây Mặc nhíu
mày.
“Tối qua ổng đi hầm rượu thị sát, cho nên tất nhiên là vì say.”
Freddy mạnh mẽ giữ vững tinh thần ngồi vào chủ vị, “Các vị, hội nghị bắt
đầu."
“Hết ván này đã!” Tướng lĩnh cao nhất Ma giới Nặc Lôi vừa xáo
mạt chược vừa gân cổ la.
...
Tây Mặc lần nữa vô lực nâng trán.
Wifi cùi bắp nên tới h em mới cmt được cho ng đẹp. Mấy vị này bàn chiến tranh mà tỉnh quá hen :v
ReplyDeleteHé nhô, tớ rất cảm kích pồ!!!
Delete